Top 9 di sản thế giới được công nhận tại Nam Phi

0
276

là di chỉ, di tích hay danh thắng của một quốc gia như rừng, dãy núi, hồ, sa mạc, tòa nhà, quần thể kiến trúc hay thành phố,… do các nước có tham gia Công ước đề cử cho Ủy ban , được công nhận và quản lý bởi . Sau đó, sẽ lập danh mục, đặt tên và bảo tồn những vị trí nổi bật về văn hóa hay đặc điểm tự nhiên cho di sản nhân loại chung. Vậy ở có những di sản nào đã được công nhận , chúng ta cùng tìm hiểu sau đây.

1.Cái nôi của nhân loại
Cái nôi của loài người hay Các địa điểm người hóa thạch Sterkfontein, Swartkrans, Kromdraai và phụ cận là một di sản thế giới lần đầu được UNESCO đặt tên vào năm 1999, khoảng 50 km về phía tây bắc của Johannesburg, tỉnh Gauteng, Cộng hòa Nam Phi. Địa điểm này hiện có diện tích 47.000 ha; có chứa một phức hợp các hang động đá vôi, trong đó có các hang động Sterkfontein, nơi các hóa thạch 2,3 triệu năm tuổi Australopithecus africanus (có biệt danh là “Bà Ples”) đã được tìm thấy vào năm 1947 bởi Robert Broom và John T. Robinson. Các hiện vật tìm được giúp chứng thực năm phát hiện hộp sọ Australopithecus africanus chưa thành niên vào năm 1924, “Đứa trẻ Taung”, bởi Raymond Dart, tại Taung ở tỉnh Tây Bắc của Nam Phi, nơi công tác khai quật vẫn tiếp tục. Tên gọi Cái nôi của loài người phản ánh thực tế rằng địa điểm đã là nơi đã có một số lượng lớn, cũng như một số người lâu đời nhất, hóa thạch Hominin từng phát hiện, một số có niên đại tận 3,5 triệu năm trước đây. Chỉ riêng Sterkfontein là nơi có nhiều hơn hơn một phần ba số hóa thạch họ người đầu từng được phát hiện trước năm 2010


2.Công viên ngập nước iSimangaliso
Công viên ngập nước iSimangaliso (trước đây được gọi là Công viên ngập nước Greater St. Lucia) nằm trên bờ biển phía đông của tỉnh KwaZulu-Natal, Nam Phi, cách Durban khoảng 275 km về phía bắc. Đây là khu bảo tồn lớn thứ ba của Nam Phi, trải dài trên 280 km bờ biển, từ biên giới với Mozambique ở phía bắc Mapelane tới cửa sông phía nam của Hồ St. Lucia, tạo thành hệ sinh thái có diện tích lên tới 3.280 km 2. Tên gọi trước đây của nó là Công viên ngập nước Greater St. Lucia nhưng đã được đổi từ ngày 1 tháng 11 năm 2007. Tên isimangaliso trong tiếng Zulu có nghĩa là phép lạ. Công viên bao gồm các phần là các khu bảo tồn và các hệ sinh thái sau:

Hồ St. Lucia
Khu bảo tồn thú săn St. Lucia
Công viên Vịnh False
Vịnh Kosi
Khu bảo tồn thiên nhiên hồ Etrza
Hồ Sibhayi
Khu dự trữ biển St. Lucia
Khu bảo tồn biển St. Lucia
Vườn quốc gia Vịnh Sodwana
Khu bảo tồn thiên nhiên Mapelane
Khu dự trữ biển Maputaland
Mũi Vidal
Ozabeni
Mfabeni
Khu vực hoang dã Tewate
Khu bảo tồn thú săn Mkuze
Công viên đã được công nhận là di sản thế giới của UNESCO nhờ sự đa dạng sinh học, hệ sinh thái độc đáo và vẻ đẹp tự nhiên trong một khu vực tương đối nhỏ. Lý do cho sự đa dạng của động thực vật là do có sự đa dạng về các hệ sinh thái khác nhau trong công viên, từ các rạn san hô và những bãi biển cát trải dài cho đến rừng đồi cận nhiệt đới, thảo nguyên và vùng đất ngập nước. Động vật phổ biến trong công viên bao gồm voi, báo, tê giác đen, tê giác trắng, trâu rừng, cá voi, cá heo, cá mập voi và rùa biển trong đó có rùa da và rùa Quản Đồng. Đây cũng là nhà của số lượng lớn Cá sấu sông Nin và hà mã.

Rạn san hô trong công viên thuộc vịnh Sodwana là một trong những khu vực có sự đa dạng loài ngoạn mục nhất thế giới, với sự đa dạng màu sắc của các loài san hô, bạch tuộc, mực, sinh vật phù du…


3.Công viên uKhahlamba / Drakensberg
Công viên Drakensberg, (tiếng địa phương gọi là uKhahlamba) là một công viên quốc gia nằm ở phía Tây của tỉnh KwaZulu-Natal. Công viên bao gồm Vườn quốc gia Hoàng gia Natal và vườn quốc gia Drakensberg (cũ), trong đó bao gồm một phần của dãy núi Drakensberg, ngọn núi cao nhất ở Nam Phi. Công viên này nổi tiếng với những đồng cỏ cao dốc, những vách đá dọc theo những thung lũng sông sâu, những trụ bazan, cùng với đó là sự đa dạng về các loài động thực vật đang bị đe dọa. Đây cũng là cái nôi của nền văn hóa của người dân tộc San cư trú ở nam sa mạc Sahara có truyền thống 4.000 năm.

Năm 2013, tại kỳ họp thứ 37 ở Phnom Penh (Campuchia), di sản này đã được mở rộng thêm phần thuộc Vườn quốc gia Sehlabathebe của Lesotho tạo thành cảnh quan văn hóa xuyên biên giới giữa Nam Phi và Lesotho với tên gọi Khu bảo tồn xuyên biên giới Maloti-Drakensberg có diện tích 6.500 ha và một vùng đệm lên tới 46.630 ha


4.Drakensberg
Dãy núi Drakensberg hay Quathlamba là một dãy núi chạy song song với bờ biển phía nam của châu Phi. Dãy núi này nằm chủ yếu ở Nam Phi và có độ dài khoảng 1125 km (khoảng 700 dặm), từ tỉnh Mpumalanga đến tỉnh Eastern Cape, và tạo thành biên giới phía đông của Lesotho và tỉnh Free State. Đây là phần cao nhất của khu vực phía đông Great Escarpment. Các đỉnh núi nổi bật trong dãy núi này gồm có Thabana Ntlenyana (3.482 m/11.424 ft trên mực nước biển, đỉnh cao nhất ở phía nam châu Phi) và Mont-aux-Sources (3299 m/10.822 ft). Vườn quốc gia Hoàng gia Natal nằm ở gần Mont-aux-Sources. Có hai tuyến đường sắt chạy qua dãy núi này tại hai điểm là đèo Van Reenen (1646 m/5400 ft) và Laing’s Nek (1250 m/4100 ft).


5.Khu bảo tồn hoa mũi Hảo Vọng
Khu bảo tồn hoa mũi Hảo Vọng (Cape Floral) nằm gần thành phố Cape Town, rộng 1.094.742 ha và vùng đệm rộng 798.514 ha (trước khi mở rộng vào năm 2015 là 553.000 ha và vùng đệm 1.315.000 ha)[1] bao gồm 8 khu vực bảo tồn chiếm tới 20% các loài thực vật của toàn châu Phi. Khu bảo tồn thể hiện sự đa dạng sinh thái, sinh học kết hợp với thảm thực vật cây bụi duy nhất chỉ có ở nơi đây. Nơi đây là một trong những khu vực có mật độ dày đặc các loài thực vật đặc hữu và sự đa dạng nhất trên thế giới. Các loài thực vật ở đây thích nghi với môi trường nóng ở châu Phi và từ các ngọn núi lửa gần đó, sinh sản nhờ côn trùng tạo gia một giá trị đặc biệt trong nghiên cứu khoa học về thực vật.

Cape Floral được UNESCO công nhận là di sản thiên nhiên thế giới vào năm 2004.


6.Khu bảo tồn xuyên biên giới Maloti-Drakensberg
Khu bảo tồn xuyên biên giới Maloti-Drakensberg được thành lập vào ngày 11 tháng 6 năm 2001 bằng việc gắn kết các vườn quốc gia Sehlabathebe của Lesotho và Công viên uKhahlamba / Drakensberg ở KwaZulu-Natal, Nam Phi tạo thành công viên Hòa bình xuyên biên giới. Tổng diện tích của khu bảo tồn này là 16.226 km ² với chiều dài 300 km, bao gồm khoảng 8 113 km ², trong đó có 5.170 km ² (64%) ở Lesotho và 2.943 km ² (36%) ở KwaZulu-Natal. Đỉnh cao nhất là Thaba Ntlenyana ở độ cao 3.482 m.

Khu bảo tồn là sự sáp nhập của các vườn quốc gia bao gồm Vườn quốc gia Golden Gate Highlands, vườn quốc gia QwaQwa, Khu bảo tồn thiên nhiên Sterkfontein Dam (thuộc các nhà nước tự do); vườn quốc gia Drakensberg và vườn quốc gia Hoàng gia Natal (thuộc tỉnh KwaZulu-Natal) và vườn quốc gia Sehlabathebe, (thuộc Lesotho).

Khu bảo tồn nằm trong dãy núi Drakensberg hình thành các khu vực cao nhất trong khu vực tiểu vùng, tạo thành các hệ sinh thái phụ núi cao độc đáo. Các hệ sinh thái, tổ chức động thực vật đa dạng sinh học trên toàn cầu, với môi trường sống độc đáo và mức độ đặc hữu cao. Đây cũng là nơi có bộ sưu tập lớn nhất về nghệ thuật đá trên thế giới với hàng trăm địa điểm và hàng ngàn hình ảnh được vẽ bởi Người dân bản địa của Nam Phi (người San).


7.Miệng núi lửa Vredefort
Miệng núi lửa Vredefort là xác minh lớn nhất về hố va chạm trên Trái đất, với đường kính ước tính ban đầu khoảng 300 km. Nó nằm tại tỉnh Free State, Nam Phi và được đặt theo tên thị trấn Vredefort, nằm gần trung tâm của miệng núi lửa. Mặc dù miệng núi lửa chính đã bị xói mòn từ lâu, nhưng cấu trúc địa chất còn lại tại trung tâm của nó được gọi là Vredefort Dome vẫn còn khá rõ. Trong năm 2005, Vredefort Dome đã được thêm vào danh sách của Di sản thế giới của UNESCO bởi địa chất của nó.


8.Richtersveld
Richtersveld là một cảnh quan sa mạc miền núi đặc trưng bởi các hẻm núi gồ ghề và núi cao. Nó nằm ​​ở góc phía tây của tỉnh Bắc Cape, Nam Phi. Nơi đây đầy cảnh quan thay đổi, từ các đồng bằng ven biển đầy cát và bằng phẳng tới các dãy núi cheo leo đầy đá núi lửa sắc nhọn và cảnh quan tươi tốt của sông Orange, tạo thành vùng biên giới với nước láng giềng Namibia. Khu vực này có độ cao dao động từ mực nước biển tới 1.377 m (4518 ft) tại Cornellberg.

Nằm ở phía bắc của Nam Phi thuộc vùng Namaqualand, đây là khu vực khô cằn, đại diện cho phong cảnh khắc nghiệt, nơi nước là một thứ khan hiếm và chỉ có các dạng sống khó tồn tại. Mặc dù vậy, Richtersveld được coi là một nơi đa dạng sinh học ở vùng nóng và khô hạn trên Trái Đất, với một số lượng đáng kinh ngạc của các loài thực vật, chim và động vật (phần lớn trong số đó là các loài đặc hữu).

Một phần của khu vực này được ghi vào danh sách di sản thế giới của UNESCO bởi các giá trị văn hóa của nó, nhưng nơi đây còn là một nơi yêu thích của các khách du lịch muốn khám phá thiên nhiên Nam Phi với cảnh quan đôi khi được mô tả là “Sao Hỏa”. Mặc dù cằn cỗi và hoang vắng, xem xét kỹ hơn cho thấy khu vực giàu có dạng sống trong sa mạc, với một mảng các sinh vật đặc biệt thích nghi để tồn tại.

Nhiệt độ ở đây vô cùng khắc nghiệt, vào mùa hè có thể đạt trên 50 °C. Còn mưa ở đây rất hiếm. Cuộc sống tại Richtersveld phụ thuộc vào độ ẩm từ sương mù buổi sáng sớm. Người dân địa phương gọi nó là “Ihuries” hay “Malmokkies” và nó làm cho sự sống còn có thể tồn tại cho một loạt các loài bò sát, chim và động vật có vú nhỏ.

Phần phía bắc của khu vực này đã được công bố như là một vườn quốc gia vào năm 1991 sau 18 năm đàm phán với cộng đồng dân địa phương, những người sống và chăn thả gia súc của họ trong khu vực. Nó có diện tích 1.624,45 km2.

Tháng 6 năm 2007, “Khu thắng cảnh văn hóa và thiên nhiên Richtersveld”, ở phía nam của vườn quốc gia được ghi nhận vào danh sách di sản thế giới.


9.Sterkfontein
Sterkfontein là một tập hợp các hang động đá vôi đặc biệt quan tâm đến chủng học nằm ở tỉnh Gauteng, Tây Bắc của Johannesburg, Nam Phi. Một số họ Người được tìm thấy ở đây trong vài thập kỷ qua. Nó nằm trong một khu vực quần thể hang động đá vôi có tên “Cái nôi của loài người”. Sự phát hiện các hang động bắt đầu vào cuối thập niên 1890 bởi những người thợ mỏ đang đào đá vôi bỗng tìm thấy các hóa thạch. Mãi cho đến năm 1936, học sinh của giáo sư Raymond Dart và Tiến sĩ Robert Broom từ Đại học Witwatersrand bắt đầu một cuộc khai quật. Rồi cũng trong năm ấy, các hang động Sterkfontein mang lại cho các nhà khảo cổ một loài mới, họ đặt tên cho loài này là Australopithecus africanus, loài này cũng một tổ tiên của con người. Họ tạm dừng trong khai quật trong Thế chiến II, nhưng sau khi chiến tranh, tiến sĩ Broom tiếp tục khai quật. Năm 1947, ông đã tìm thấy hộp sọ gần như hoàn toàn của một người phụ nữ. Ban đầu Broom đặt tên cho loài này là Plesianthropus transvaalensis (có nghĩa: Người đàn ông đến từ Transvaal), nhưng nó được biết đến nhiều hơn dưới cái tên: bà Pless. Bà Pless được ước tính có tuổi thọ từ thời kỳ Pliocen. Năm 1997, lại một bộ xương của một họ người đầu tiên đã được tìm thấy trong các hang động bởi Ronald J. Clarke. Bộ xương này được đặt tên Little Foot (chân nhỏ), kể từ khi các bộ phận đầu tiên được tìm thấy vào năm 1995, Litte Foot được ước tính có tuổi thọ từ 3.300.000 năm trước. cuộc khai quật tiếp tục cho đến ngày nay và bây giờ thấy tổng số 500 Họ Người, làm cho Sterkfontein nổi tiếng nhất trong quần thể hang động đá vôi có tên “Cái nôi của loài người”.

Cùng Danh Mục:

BÌNH LUẬN