Top 7 di sản thế giới được công nhận tại Maroc

0
647

là di chỉ, di tích hay danh thắng của một quốc gia như rừng, dãy núi, hồ, sa mạc, tòa nhà, quần thể kiến trúc hay thành phố,… do các nước có tham gia Công ước đề cử cho Ủy ban , được công nhận và quản lý bởi . Sau đó, sẽ lập danh mục, đặt tên và bảo tồn những vị trí nổi bật về văn hóa hay đặc điểm tự nhiên cho di sản nhân loại chung. Vậy ở có những di sản nào đã được công nhận , chúng ta cùng tìm hiểu sau đây.

1.Volubilis
Aït Benhaddou (tiếng Berber: Ath Benhadu, tiếng Ả Rập: آيت بن حدو) là một ‘thành phố công sự’, hoặc ksar, dọc theo tuyến đường caravan cũ giữa Sahara và Marrakech ngày nay thuộc Maroc. Nó tọa lạc ở Souss-Massa-Draâ trên một ngọn đồi dọc theo sông Ouarzazate và có một số công trình điển hình đẹp của kasbah. Hầu hết cư dân của thị xã hiện đang sống trong một ngôi làng hiện đại hơn ở phía bên kia sông, tuy nhiên, 10 gia đình vẫn sống trong ksar này.

Aït Benhaddou đã được UNESCO công nhận di sản thế giới từ năm 1987 và một vài bộ phim đã quay ở đó, bao gồm:

Jesus of Nazareth (1977)
Time Bandits (1981)
The Jewel of the Nile (1985)
The Living Daylights (1987)
The Last Temptation of Christ (1988)
The Sheltering Sky (1990)
Kundun (1997)
The Mummy (1999)
Gladiator (2000)
Alexander (2004)

2.Tétouan
Fes el Bali (tiếng Ả Rập: فاس البالي, tiếng Anh: The Old Fes) là phần tường thành lâu đời nhất của Fes, Maroc. Nó được thành lập bởi Idris Idrisid II. Fes el Bali phần lớn hơn của hai medina của Fes và được người ta tin rằng khu vực đô thị không có xe ô tô lưu thông tiếp giáp lớn nhất thế giới tính theo dân số. Fes el Bali đã được liệt kê vào danh sách di sản thế giới UNESCO trong năm 1981.


3.Rabat
Các pháo đài và công sự Mazagan hiện nay là một phần của thành phố El Jadida, cách thành phố Casablanca 90 km về phía Tây nam. Thành phố pháo đài này nằm trên bờ biển Đại Tây Dương, được xây dựng vào thế kỷ 16. Pháo đài và thành lũy được xây dựng với kiến trúc quân sự Phục hưng. Đây là điểm dừng chân đầu tiên của các nhà thám hiểm Bồ Đào Nha đi qua Tây Phi trên tuyến đường biển hành trình đến Ấn Độ, và là một ví dụ nổi bật của việc trao đổi văn hóa giữa châu Âu và Maroc, được thể hiện trong kiến ​​trúc quy hoạch đô thị.

Thành phố được thành lập năm 1514 và đến giữa thế kỷ 16, nó đã được thiết kế và xây dựng thành một thành phố pháo đài hình ngôi sao dựa trên thiết kế của kiến trúc sư người Ý là Benedetto da Ravenna. Thành lũy và pháo đài được xây dựng với 4 pháo đài được xây dựng ban đầu bao gồm: Bastion Angel ở phía Đông, St Sebastian ở phía Bắc, St Antoine ở phía Tây và Bastion ở phía Nam cùng với đó là các bức tường thành được tạo độ nghiêng phù hợp để sử dụng phù hợp cho việc đặt các pháo đại bác. Pháo đài bao gồm 3 cổng là Gate Sea nằm ở phía Đông bắc, Gate Bull nằm ở phía Tây bắc và cổng chính nằm ở phía Nam, được ngăn cách bởi một mương nước và sử dụng cầu kéo để đi lại nhưng mương nước đã bị lấp lại dưới thời thuộc địa Pháp. Bên trong pháo đài là những công trình, tòa nhà lịch sử, những bể chứa nước, nhà thờ Giáo hội công giáo được xây theo phong cách Manoeline đầu thế kỷ 16.

Năm 1769, những người Bồ Đào Nha rời khỏi thành phố và tới thế kỷ 19, nơi đây là một phần của thành phố El Jadida, một trung tâm thương mại và đa văn hóa gồm Hồi giáo, Do Thái và Ki tô.


4.Meknes
Meknes (tiếng Ả Rập: مكناس, Berber: ⵎⴽⵏⴰⵙ Mknas hay Ameknas, tiếng Pháp: Meknès, tiếng Tây Ban Nha: Mequinez) là một thành phố ở phía bắc Maroc, 130 kilômét (81 mi) so với thủ đô Rabat và 60 kilômét (37 mi) so với Fes. Thành phố Meknes được kết nối với các thành phố này bơi tuyến cao tốc À và tuyến đường ray. Meknes đã là thủ đô Morocco dưới thời cai trị của Moulay Ismail (1672–1727), trước khi được dời đô đến Marrakech. Dân số là 985.000 (điều tra năm 2010). Thành phố này là thủ phủ của vùng Meknes-Tafilalet. Meknes được đặt tên theo một bộ lạc Berber được biết đến với tên Miknasa (tên gốc Berber: Imeknasen) trong các nguồn Bắc Phi.


5.Mazagan
Rabat (tiếng Ả Rập الرباط, chuyển tự ar-Rabāṭ hay ar-Ribāṭ), dân số năm 2007 là 1,7 triệu người là thành phố thủ đô của Maroc, cũng là thủ phủ của vùng Rabat-Salé-Zemmour-Zaer. Thành phố này nằm ở bên bờ Đại Tây Dương, tại cửa sông Bou Ragrag, đối diện với Salé, ở khu vực tây bắc quốc gia này. Thành phố này có cảng biển và có các ngành công nghiệp như dệt, chế biến thực phẩm, vật liệu xây dựng cũng như các ngành du lịch, thủ công. Khu định cư tại đây đã được thiết lập vào thế kỷ 12 làm một tiền đồn quân sự. Năm 1912, thành phố được chọn làm thủ đô của xứ Maroc thuộc Pháp. Khi quốc gia này giành được độc lập năm 1956, Rabat tiếp tục là thủ đô quốc gia này.

Rabat tập trung các trường đại học: Đại học Mohammed V (thành lập 1957), Nhạc viện, Vũ và Sân khâu quốc gia (Maroc), các học viện nông nghiệp, hành chính, kinh tế ứng dụng. Thành phố này cũng có tháp Hassan thế kỷ 12, nhà thờ Hồi giáo Yakub al-Mansur (xây khoảng năm 1160-99), ngày nay là phế tích.

Năm 2012, Rabat được UNESCO đưa vào danh sách di sản thế giới nhờ sự kết hợp giữa kiến trúc cổ và hiện đại. Các công trình bao gồm khu đô thị, hành chính và vườn Jardins d’Essais hình thời dưới thời thuộc địa Pháp được xây dựng từ năm 1912 đến 1930. Cùng với đó là các công trình cổ kính có từ thế kỷ 12 như Nhà thờ Hồi giáo Hassan, hay cảng và công sự Almohad.


6.Fes el Bali
Tétouan (Tifinagh: ⵜⵉⵟⵟⴰⵡⵉⵏ Tiṭṭawin, tiếng Ả Rập: تطوان, tiếng Tây Ban Nha: Tetuán, tiếng Pháp: Tétouan) là một thành phố ở bắc Maroc. Tên Berber của thành phố có nghĩa đen là “những con mắt” và nghĩa bóng là “những suối nước”. Tétouan là một trong hai thành phố cảng chính của Maroc trong vùng Địa Trung Hải. Nó nằm gần eo biển Gibraltar, và cách Tangier khoảng 60 km (40 mi). Theo điều tra dân số năm 2014, thành hố có 380.787 dân.] Sân bay dân sự của Tétouan (sân bay Sania Ramel) nằm cách thành phố 6 km (4 mi) về phía đông. Medina (phố cổ) của Tétouan là một di sản thế giới được UNESCO công nhận.


7.Aït Benhaddou
Volubilis (tiếng Ả Rập: وليلي Walili) là một di chỉ khảo cổ tại Maroc, gần Meknes giữa Fez và Rabat dọc theo đường N13. Thị trấn gần nhất là Moulay Idriss. Volubilis nổi bật với di tích bảo tồn tốt nhất trong phần này của miền bắc châu Phi. Năm 1997, khu vực này đã được UNESCO liệt kê vào danh sách di sản thế giới.

Cùng Danh Mục:

BÌNH LUẬN