Top 6 tựa sách hay về thơ được nhiều người mua nhất hiện nay

0
511

Nếu bạn muốn thay đổi cuộc sống của mình, bạn sẽ phải làm những điều khác biệt. Tuy nhiên, đôi khi chỉ vài cuốn truyền cảm hứng cũng có thể thay đổi hoàn toàn cái nhìn của bạn và khiến cuộc sống của bạn bước sang trang mới. Dưới đây là 6 tựa hay về thơ được nhiều người mua nhất hiện nay

1 Sống một cuộc đời bình thường – Nguyễn Phong Việt

Sống một cuộc đời bình thường ra mắt bạn yêu thơ nhân dịp Giáng Sinh sắp về, như gợi nhắc mọi người nên dành cho nhau những ngọt ngào chan chứa yêu thương.

Trong phần tâm sự ngắn về duyên do ra đời tập thơ thứ tư, Phong Việt khiến không ít bạn đọc có mặt xúc động khi tiết lộ sự ra đời của tập thơ này chính là câu chuyện Việt nghe từ mẹ anh kể lại, rằng lúc mang thai anh mẹ đã quyết định phá thai nhưng không thành.

Phong Việt kể về sau này chính anh có con và nuôi con, nhớ lại những ngày tuổi thơ bị bệnh, được mẹ mua cho bát bánh canh ngon để ăn, mới biết rằng thực ra mình không thể trả được ơn nghĩa sinh thành của cha mẹ, chỉ có cách trả bằng việc mình nuôi con mình cho tốt, và rồi con mình cũng sẽ chăm những đứa con của nó cho tốt, đó cũng là một cách trả nghĩa cho các bậc sinh thành.

Và cũng như mọi lần, Phong Việt luôn cho mình làm thơ về những điều bình thường, tâm sự về những yêu thương bình dị. Anh cho rằng con người ta thường không biết trân quý những giá trị bình thường, đến khi trải qua biến cố, “lên bờ xuống ruộng xong rồi”, mới trở lại thấy để “được làm người bình thường thôi cũng là quý giá lắm rồi”.

2 Đi qua thương nhớ – Nguyễn Phong Việt

“Đi qua thương nhớ” là tập thơ quy tụ hầu hết tác phẩm của Nguyễn Phong Việt đã đăng tải trên Facebook cùng những bài thơ chưa từng công bố. “Đi qua thương nhớ” mang hơi hướm của một câu chuyện kể. Những câu thơ như những lời thủ thỉ nhỏ nhẹ nhưng lại “vỡ” trong ta rất nhiều điều về cuộc sống, tình yêu.
“Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?” – câu thơ xuất hiện ngay trang bìa cuốn sách như chìa khóa dẫn dụ vào thế giới thơ Phong Việt. Và câu trả lời nằm trong những câu chữ da diết:

“Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ
mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa
ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ
những luống hoa hồng vàng rạng rỡ
đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ
mọi điều ước ao?…”

Chia sẻ trong buổi ra mắt sách tại Hà Nội, nhà thơ Phong Việt cho biết: “Như nhiều người đã nói, tập sách này của tôi mang ý nghĩa lưu giữ những kỷ niệm và ký ức của họ nên chuyện có bài mới hay không có bài mới không quan trọng lắm. Quan trọng là họ được cầm trên tay một cuốn sách – như một món quà – dành tặng cho cảm xúc của những người đã và đang yêu”.

3 Đợi mãi những bình minh – Trần Việt Anh

“Những sáng tác sau này mang hơi hướng khác và có sự trưởng thành về mặt câu chữ, có thêm những trải nghiệm nhất định và giàu chất lượng sống hơn. Đợi mãi những bình mình nằm trong hai câu thơ: Trách sao được những mùa cây thay lá/ Chỉ thương mình đợi mãi những bình minh” – tác giả Việt Anh chia sẻ.
Những xúc cảm đó là tiếng lòng bước ra từ con tim nồng cháy xuất phát từ tuổi trẻ của mỗi người và cất lên bay tới những nơi tràn ngập yêu thương, để một ngày sự chờ đợi đó sẽ được đáp trả bởi ánh bình minh bừng sáng nơi chân trời. Cũng chính lúc đó, tình yêu sẽ chạm đến cái đích của hạnh phúc.

Ai cũng từng trải qua một thời tuổi trẻ. Tình yêu tô điểm sắc màu cho tuổi trẻ của mỗi người thêm lung linh, diệu kỳ. Đó cũng là nguồn năng lượng trào dâng trong tim giúp con người ta mạnh mẽ, yêu đời và yêu người hơn.

Nhưng không phải tình yêu nào đến cũng trọn vẹn, cũng bao phủ một màu hồng lấp lánh với những tháng ngày hạnh phúc. Đôi khi, vì tình yêu khiến con người ta lạc lối, mơ hồ và đi sâu vào một thế giới khác chỉ riêng mình ta với ta đơn côi trong hỗn độn cảm xúc. Một tình yêu đơn phương với nhiều nỗi mong chờ được cây bút sinh năm 1989 thể hiện rõ nét trong Ký ức, Những vì sao đơn côi hay Thu tiễn người đi…

4 Sinh ra để cô đơn – Nguyễn Phong Việt

Có nhiều cách lý giải cho sự thành công của thơ Phong Việt, từ chuyện biết cách quảng bá, tới đánh trúng tâm lý độc giả. Song không thể phủ nhận, Phong Việt đã gọi trúng, đồng cảm với cảm xúc của người đọc. Mỗi một tập thơ đều là một tâm trạng nhất quán, như những ám ảnh cho cuộc tình không trọn vẹn (Đi qua thương nhớ), hương vị ngọt ngào và niềm tin mạnh mẽ về hạnh phúc (Từ yêu đến thương), và đến cuốn sách thứ ba này, tác giả tập trung vào cảm xúc cô đơn.

Tiếp nối phong cách ở hai tập thơ trước, Sinh ra để cô đơn có cách kể bình dị, chậm rãi nhưng cũng đầy tinh tế. Tập thơ như một câu hỏi để ngỏ: “Sinh ra để cô đơn? Tại sao, tại sao ngay từ khi sinh ra chúng ta đã phải mang vác những cô đơn trong con người mình”, lại như một lời nhận định chắc nịch: “Chúng ta sinh ra là để cô đơn!”.

Bằng nhiều bài thơ khác nhau, tác giả đưa người đọc bước vào một hành trình đơn độc. Trong tác phẩm Phong Việt, nỗi cô đơn đến với mỗi người thường nhật như một tách cà phê buổi sáng, uống “vì cần một vị đắng cho trái tim”; cũng có khi là bất chợt như một chiều mưa, ta thấy mình lẻ loi trong một màn mưa trắng xóa. Có lúc, cô đơn kết bạn với ta ngày ngày tháng tháng như một điều quen thuộc: “chúng ta đã lẻ loi ngay từ phút giây đầu tiên biết than thở/ trẻ con, lớn lên rồi già đi trong trăm nghìn nỗi nhớ/ phải mang theo…”

Phong Việt thể hiện vòng tuần hoàn của tình cảm trong Sinh ra để cô đơn. Những vần thơ của anh không đẩy cảm xúc tới chỗ cô độc, mà như một sự khuyến khích đi tìm sự sẻ chia. Bởi cô đơn nên cảm xúc của nhân vật trữ tình đều khao khát được yêu thương, thấu hiểu, sẻ chia; do đó cô đơn là thứ khiến con người sát lại gần nhau. Nhưng những yêu thương chẳng bao giờ là đủ, nên chúng ta càng khao khát đủ đầy thì lại càng cô đơn. Quan điểm về vòng tuần hoàn tình cảm được tác giả thể hiện rõ trong bài Một bàn tay để nắm một thương nhớ: “Khi mình tưởng là bình yên thì sóng gió đã bắt đầu/ không lo toan nào có thể chứa trong lòng hạnh phúc/ đi bên cạnh nhau với niềm vui mình không bao giờ bỏ cuộc/ cố chấp thêm một lần đau và cho là trái tim sáng suốt/ như một dòng chảy ngược/ sinh ra để cô đơn!”

5 Việt Nam Danh Tác – Thơ Hàn Mặc Tử

Hàn Mạc Tử, Lệ Thanh, Phong Trần là các bút danh khác của ông. Ông có tài năng làm thơ từ rất sớm khi mới 16 tuổi. Ông cũng đã từng gặp gỡ Phan Bội Châu và chịu ảnh hưởng khá lớn của chí sỹ này. Trước đây vì thành kiến sai lầm rằng đây là căn bệnh truyền nhiễm nên bao nhiêu bệnh nhân đã bị hắt hủi, cách ly, xa lánh thậm chí bị ngược đãi , thì Hàn Mặc Tử cũng không là ngoại lệ.

Lúc này, gia đình ông phải đối phó với chính quyền địa phương vì họ đã hay tin ông mắc căn bệnh truyền nhiễm, đòi đưa ông cách ly với mọi người. Sau đó gia đình phải đưa ông trốn tránh nhiều nơi, xét về mặt hiệu quả chữa trị thì đúng là phản khoa học vì lẽ ra cần phải sớm đưa ông vào nơi có đầy đủ điều kiện chữa trị nhất lúc bấy giờ là Bệnh viện phong Quy Hòa..

Trong câu chuyện với người em của thi sĩ Hàn Mặc Tử, bác sĩ Gour Vile cũng nói rằng kinh nghiệm từ các trại cùi, không có bệnh nhân nào chỉ đau có từng ấy năm mà chết được.

Ông trách gia đình Hàn Mặc Tử không đưa nhà thơ đi trại phong sớm. Và bác sĩ cho rằng, Hàn Mặc Tử chết là do nội tạng hư hỏng quá nhanh do uống quá nhiều thuốc tạp nham của lang băm trước khi nhập viện phong Quy Hòa.

Tôi vẫn còn đây hay ở đâu

Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu

Sao bông phượng nở trong màu huyết

Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?

6 Đường xa con hát – Đỗ Nhật Nam

“Nhận được bản thảo đầy đủ của tập thơ Việt Nam này, tôi ngồi đọc ngay. Nhẽ ra thơ Việt Nam phải đọc thật chậm để thưởng thức, đằng này tôi đọc nhanh như một cái máy, đọc như có cảm giác rằng tập thơ này tôi chỉ được mượn có ít phút và phải trả ngay. Thật là kỳ cục. Nhưng đó là sự thật.

Nhật Nam viết ở bên kia bán cầu còn tôi ngồi đọc tại Sài Gòn, phía Nam của đất nước hình chữ S. Tôi như bị lac vào thế giới của Nhật Nam. Mỗi bài thơ là một câu chuyện. Từng bài thơ là những cảm xúc của cậu bé được cấu tạo bởi bảy mươi ngàn tỷ tế bào yêu thương. Yêu thương của con tuôn trào từ tâm can tràn lên những trang giấy, tràn vào máy tính, truyền qua Internet đi muôn nơi. Tình yêu thương của con rất mộc mạc và dung dị, rất ấm cúng và gần gũi, rất sống động và tạo cảm xúc lắng đọng. Lạ lắm. Thế là tôi đọc rất nhiều lần, rất nhiều.

Về Hà Nội, tôi lại mang thơ con ra đọc. Bây giờ cách đọc của tôi đã hoàn toàn khác. Đọc mỗi bài một ngày. Tôi cứ cảm giác rằng đây là kho lương khô, mỗi ngày anh bộ đội – tôi chỉ được ăn một phong. Phải như vậy mới thấy hết giá trị của từng câu từng chữ, của tâm huyết, của một tấm lòng. Đọc rồi tôi có cảm giác như mình đi trong sương đêm, không thấy mưa nhưng nước ngấm dần vào làm ướt hết quần áo tôi, ướt tóc, ướt đầu tôi….”

Cùng Danh Mục:

BÌNH LUẬN